Góc nhìn & chia sẻ
Góc thơ: Có một thời như thế

CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ
Có một thời những người lính ra đi
Không có hẹn ngày trở về quê mẹ
Giữa màn đêm những bước chân lặng lẽ
Theo tiếng còi tàu hối hả tiến vào Nam
Tuổi mười tám, đôi mươi sức lực căng tràn
Anh tình nguyện lên đường nhập ngũ
Dẫu biết rằng con đường gian khó
Vẫn sẵn sàng nơi tuyến lửa xông pha
Có một thời lán dựng tạm là nhà
Ăn lá rau rừng cho qua cơn đói
Đêm ngủ hầm giữa bốn bề lửa khói
Muỗi, vắt quanh mình vẫn chấp nhận sống chung
Bao chàng trai từ giã mái trường
Với ước vọng vẫn còn dang dở
Chỉ mong sao chiến tranh không còn nữa
Đất nước hòa bình, đạn lửa qua nhanh
Có một thời những nữ tú nam thanh
Vì độc lập tự do đã hiến dâng tuổi trẻ
Không tính toán thiệt hơn, chỉ âm thầm lặng lẽ
Với tinh thần cao cả: Hy sinh!
Đất nước hòa bình vẫn vắng bóng các anh
Nhiều người lính vẫn chưa tìm thấy mộ
Anh đang ở nơi đâu những miền nắng gió
Đêm đông về áo vải có lạnh không?
Anh hãy về với xóm nhỏ thân quen
Giờ tên gọi nhiều vùng miền đã khác
Nghĩa tình người thân, tấm lòng bè bạn
Đau đáu trông chờ với vô tận thương đau
Có một thời những ký ức khắc sâu
Để đổi lấy sắc màu hạnh phúc
Độc lập tự do, bình yên dân tộc
Mãi quyên hòa cho đất nước phồn vinh!
Nha Nguyen



